Dù để thua trước đại kình địch, nhưng Brendan Rodgers và các học trò cũng đã rút ra được những giá trị chiến thuật quan trọng qua trận đấu này.
Manchester United đã bảo toàn thành công lợi thế dẫn bàn để giữ 3 điểm ở lại sân Old Trafford, giữ vững ngôi đầu bảng với cách biệt 7 điểm so với đội đang xếp thứ hai. Nhưng quan trọng hơn, họ đã lần thứ hai chiến thắng trong cuộc đối đầu với kình địch lâu đời nhất – Liverpool ở mùa giải năm nay.
Sự bị động trong hiệp Một cũng như những sai lầm cá nhân đã khiến các Kopites không có được một ngày vui, nhưng dù sao, với màn thể hiện tích cực từ khi Daniel Sturridge vào sân, họ vẫn có thêm những hi vọng về chặng đường dài.
1. Chiến thắng về hệ thống của ‘Quỷ Đỏ’ trong hiệp Một:
United đã có bàn thắng mở tỉ số của Robin Van Persie ngay trong hiệp Một, qua đó giành được lợi thế về tinh thần rất lớn. Bản thân bàn thắng của tiền đạo người Hà Lan cũng rất đẳng cấp: Patrick Evra dâng cao, căng ngang chìm tuyệt đẹp để ‘số 20’ tung cú sút một chạm hạ gục Reina. Dù vậy, đằng sau sự chủ động của United là chiến thắng lớn về hệ thống chiến thuật của Sir Alex Ferguson trước HLV trẻ Brendan Rodgers.
Trong trận đấu này, Liverpool sử dụng sơ đồ 4-3-3 quen thuộc với những cái tên đã được dự đoán từ trước. Bộ ba trung tuyến được sắp xếp như sau: Lucas Leiva chơi thấp nhất, Joe Allen di chuyển rộng theo chiều ngang để luân chuyển bóng giữa các tuyến, còn Steven Gerrard chủ yếu đảm nhận phát động và hỗ trợ tấn công. Tuy nhiên, trừ Lucas, hai đồng đội của anh đã thi đấu rất tệ trong hiệp đầu, mà đặc biệt là Allen - cầu thủ đã có 3 đường chuyền vào chân đối phương vô cùng nguy hiểm.
Sơ đồ chiến thuật của hai đội trong hiệp Một
Hai cánh của Liverpool cũng có phần bị ‘lệch’. Trong khi ở cánh trái, Glen Johnson và Raheem Sterling đã có sự hỗ trợ rất tốt cho nhau trong cả tấn công lẫn phòng ngự thì ở cánh đối diện, Stewart Downing và Andre Wisdom đã không có một liên kết tốt. Dễ nhận ra việc Downing thường phải lùi sâu về biên phải nhưng chủ yếu lại để nhận bóng chứ không phải hỗ trợ phòng ngự, thế nên hậu vệ trẻ Wisdom thường xuyên phải đối mặt với nhiều cầu thủ áo đỏ. Bản thân hậu vệ người Anh cũng không chủ động trong việc hỗ trợ tấn công khi đội kiểm soát bóng, khiến cho Downing thường bị cô lập ở phía trên.
Người ta nói nhiều tới cuộc so tài giữa Van Persie và Luis Suarez, nhưng vai trò của họ là hoàn toàn khác nhau. Trong khi Persie có thể đá cắm để rình rập săn bàn thì Suarez lại liên tục phải lùi rất sâu về giữa sân để nhận bóng và tổ chức tấn công cho Liverpool. Anh chơi trong vai trò ‘số 9 ảo’ gần giống như Lionel Messi thường làm ở Barcelona, tiếc rằng trình độ của các đồng đội quá kém khiến cho Suarez luôn tỏ ra cô độc. Nếu như tự đột phá thì anh cũng gặp sự kèm cặp của 2-3 cầu thủ khác nhau (Rõ ràng United đã nhận định rõ vai trò của Suarez).
Như đã nói, bàn thắng của United đến từ cánh trái, trong tình huống Evra dâng cao chồng biên cùng hai đồng đội khác trước khi căng ngang. Họ đã tận dụng rất tốt sự yếu kém bên cánh phải của The Reds. Vậy ngài Alex đã áp dụng lối chơi nào để giúp United tận dụng những điểm yếu của đối thủ?
Dễ dàng nhận ra những vị trí gần như không bao giờ thay đổi trong các hình thức chiến thuật khác nhau của Quỷ Đỏ trong mùa giải năm nay: Ngoài bộ tứ vệ với hai trung vệ chơi đơn giản, không đòi hỏi khả năng tổ chức, hai hậu vệ biên thường xuyên hỗ trợ tấn công, hai tiền vệ trung tâm với khả năng luân chuyển bóng, trong đó có ít nhất một người thường xuyên không dâng cao (Michael Carrick). Như vậy, cách sắp xếp các tiền vệ còn lại chính là “chìa khóa vạn năng” của Man Utd.
Việc Danny Welbeck xuất hiện ngay từ đầu đã gây đôi chút bất ngờ, nhưng anh chính là tiền vệ hoạt động năng nổ nhất của United trong trận đấu hôm qua. Anh liên tục có sự hoán đổi vị trí với Ashley Young và Shinji Kagawa, nhưng chủ yếu vị trí của bộ ba này cũng như trong hình ảnh. Kagawa đá thấp nên không gặp quá nhiều khó khăn về thể lực (nếu đá cao, rất có thể anh sẽ liên tục rơi vào các tình huống tranh chấp tay đôi đòi hỏi thể chất). Young, rất bất ngờ, đã có những hỗ trợ rất tốt cho Rafael da Silva trong khâu phòng ngự từ xa để giảm thiểu khả năng xuyên phá của bộ đôi Johnson – Sterling.
Điều thực sự cần chú ý là tiền vệ công của đội chủ nhà không bao giờ thực sự gắn vào trung tâm mà luôn di chuyển rộng ra hai cánh để phối hợp. Đó có lẽ là giải pháp thay thế Wayne Rooney - người gặp chấn thương ngay trước trận. Đó không chỉ là cách để họ tránh phải đối đầu với Allen hay Lucas – những cầu thủ có khả năng tranh chấp tốt. Kết cục đã rõ: Wisdom mải theo kèm tiền vệ của đối thủ, ‘bỏ quên’ Evra băng lên từ tuyến dưới, dẫn tới bàn thắng.
Khác với đối thủ, các tuyến của Manchester đều đã thi đấu đồng đều, không phạm phải những sai lầm quá nghiêm trọng. Cộng với việc Liverpool chủ động chơi thấp, không áp sát đã giúp cho United nắm lợi thế triển khai thế trận, bàn thắng cho Persie là một kết quả hoàn toàn xứng đáng.
2. United trùng xuống, Liverpool nhen nhóm hi vọng trong hiệp Hai:
Trong thế bị dẫn bàn, HLV Rodgers đã đưa ra những quyết định thay người vô cùng dũng cảm trong hiệp Hai: Ông lần lượt đưa các cầu thủ có khả năng tấn công vào thay cho các cầu thủ mang xu hướng phòng ngự. Thay đổi đáng kể nhất, và khơi nên niềm hi vọng lớn nhất tất nhiên là bản hợp đồng trị giá 12 triệu bảng Daniel Sturridge.
Dù vậy, họ vẫn phải chịu một bàn thua trong một tình huống tổ chức đá phạt trực tiếp, khiến cho bàn thắng của Sturridge sau đó mất đi phần nào ý nghĩa.
Với Sturridge trên sân, Rodgers đã đổi sang sơ đồ 4-4-2, trong đó tiền đạo người Anh sẽ đá cặp với Suarez. Vai trò của họ được chia như sau: Sturridge sẽ là ‘con cáo trong vòng cấm’, còn Suarez sẽ đá lùi để tổ chức thế trận trong vai trò tiền vệ công/tiền đạo lùi. Thay vì phải tự tìm kiếm bàn thắng, anh đã có một đối tác để san sẻ gánh nặng ghi bàn. Đây chính là giá trị chiến thuật lớn nhất mà Liverpool có được qua trận đấu này.
Liverpool chuyển sang 4-4-2 và dồn ép đối thủ
Sterling hay sau đó là Fabio Borini dù thi đấu ở vị trí tiền vệ trái nhưng liên tục bó vào giữa sân, tạo khoảng trống cho Johnson dâng cao hỗ trợ tấn công.
Trong hiệp Hai, các cá nhân của đội bóng đến từ Merseyside đã thi đấu tốt hơn rất nhiều, trong đó đáng kể nhất là Gerrard: Nếu như anh chỉ thực hiện 19 đường chuyền trong hiệp Một, thì tới hiệp Hai, con số này là 42 - gấp đôi.
Nhưng cũng cần khẳng định rằng, sau khi có được bàn thắng thứ hai, các cầu thủ Man Utd đã chủ động lùi về phần sân nhà, không áp sát liên tục như hiệp Một nữa và đó là lý do giúp cho Liverpool tổ chức dễ dàng hơn. Bàn thắng đến là nhờ những nỗ lực không biết mệt mỏi của họ.
3. Kết luận:
Trận đấu đã kết thúc với chiến thắng xứng đáng dành cho Manchester United. Dù Sturridge đã bỏ lỡ một cơ hội rất tuyệt, nhưng dù sao, với màn trình diễn trong hiệp đầu của các đồng đội, kết quả 2-1 cũng là phù hợp hơn.
Thua trận nhưng Liverpool vẫn có được một niềm tin nhất định từ chàng tân binh để hướng tới nửa cuối của mùa giải. Ca khúc “You’ll Never Walk Alone” vang dội trên sân Old Trafford chính là biểu hiện của niềm tin ấy.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét